Welcome Guest [Log In] [Register]
Add Reply
Truyện Hay Online !; tổng hợp một số truyện hay trên mạ
Topic Started: Jul 1 2007, 12:29 AM (17,905 Views)
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
1 .Cuộc sống không phải ở đây ..!

Anh vẫn thường bảo với cô qua YIM rằng anh chỉ yêu cô "chập chờn", nghĩa là lúc có, lúc không. Chẳng những cô không tự ái mà còn send cho anh một cái emoticon cười toe toét: " Lúc nào có, lúc nào không?" Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi mà chuyển sang hướng khác: "Mà lúc không nhiều hơn lúc có".

Anh ghét nhất ở cô là mái tóc ngắn cũn cỡn, nhìn qua webcam chả nữ tính chút nào. Tính tình thì dở dở ương ương, nửa trẻ con, nửa người lớn. Nhưng điều mà anh bực bội nhất là cô thường xuyên dùng emotion =)), trông không đứng đắn tí nào. Con gái gì mà cười bò lăn bò càng thế kia, còn gì là dịu dàng nữ tính.

Nói chung là chưa bao giờ anh khen cô lấy một câu. Dường như đó là một việc khó khăn còn hơn là ... hái sao trời. Sau mỗi lần chat với cô, anh thường xem lại Message Archive, lắc đầu rồi lẩm nhẩm: "Trẻ con. Nhảm nhí".




Nói vậy thôi chứ cô biết anh thích cô. Không thích sao được khi mà tối nào cũng vào YIM buzz cô liên lục. Hôm nào cô không online, thế nào cô cũng nhận được một đống message offline của anh. Không thích cô sao được khi mà thỉnh thoảng anh gọi điện thoại cho cô, hát cho cô nghe bài hát mà cô yêu thích:

"Well don't you ever feel sad
Lean on me when times are bad
When the day comes and you're in doubt,
In a river of trouble and about to drown."

Sau hàng loạt những đêm trăn trở, cô quyết định thay đổi hình tượng. Cô đi mua một bộ tóc giả dài óng ả. Mỗi lần bật webcam cho anh xem, cô lại đội bộ tóc giả ấy vào. Khi chat, cô cố gắng dịu dàng và điệu đàng hơn, hạn chế nhe răng trong nhiều tình huống. Cô lên danh sách hàng loạt những thứ cần thay đổi và tiến hành tiêu diệt từng cái một. Cũng hơi khó cho cô, nhưng miễn anh vui là cô cảm thấy hạnh phúc.

Mặc cho cô cố gắng thay đổi, anh vẫn không nhận ra. Cô luôn tự động viên mình, dù nhiều lúc cô thấy nản lòng với những câu nói đại loại như:

"I've looked all around me
And my baby, she can't be found.
I've looked all around me, people,
And my baby, she can't be found.
You know if I don't find my baby,
People, I'm going down to the golden ground"

Nhưng cô rất dễ chịu và không biết đỏng đảnh. Cô chẳng hề giận hờn, chẳng hề bất thình lình log out, vẫn cứ xuề xòa cười thản nhiên trước những lời chê bai, châm chọc của anh.

Biết tính cô nên anh không hề sợ mất cô bao giờ, mặc dù cô được bao nhiêu gã trai xung quanh mon men tán tỉnh,bao nhiêu gă trên friendlyforum hẹn hò offline các kiểu. Anh thường trễ hẹn chat với cô cả tiếng đồng hồ, thường không buồn trả lời mật thư của cô. Thì đã sao? Anh cũng có thể bỏ cô online một mình, để đi bù khú với bạn bè vào những tối thứ 7. Nhằm nhò gì!

Thậm chí, anh còn thường xuyên khen ngợi các cô gái khác. Nào là Phương Dung xinh đẹp, cao 1m70, có nốt ruồi, nào là Panda dịu dàng và nữ tính, v.v... Cô quen với những chuyện như vậy nên chẳng thèm giận hờn cho mệt xác. Online mà! Cuối cùng, anh cũng "túm lại" được một câu: "Em là cyberlover thoải mái nhất internet".

Nhiều người trên friendly bảo cô khờ quá đi mất. Họ còn rỉ tai cô rằng anh vẫn đang đong vài cô gái khác ở forum. Cô cũng chỉ cười. Tình yêu ảo mà, giận hờn làm gì, mệt mỏi lắm. Với lại, hời hợt như cô nào biết giận ai. Mà thỉnh thoảng, cô cũng giận hờn anh đấy thôi. Cô ignore anh dăm bận, nhưng cũng chỉ được một, hai ngày là hết.

Cô là thế.

Và cũng chính vì vậy, dù có nhiều lúc anh invisible với cô để chat với các cô gái khác, hai người vẫn vui vẻ chat chit với nhau gần 6 tháng. Nếu như cô không hời hợt thế, biết đâu hai người cạch mặt nhau từ đời tám hoánh nào rồi cũng nên.

Chủ Nhật mà anh không online. Đến tối mịt mới thấy anh ló mặt vào friendly, mật thư bảo rằng từ mai anh có việc bận, anh sẽ không online để chat trong 2 tuần. Anh sẽ uninstall Yahoo Messenger, nhưng vẫn vào friendly để đọc mật thư. Dù cũng hơi buồn buồn, nhưng cô lại thấy thương anh nhiều hơn. Chắc là công việc của anh bận lắm, nên anh mới kiên quyết remove YIM như thế.

Sáng sớm hôm sau, 6 giờ sáng, cô đã chui tọt vào internet.

- Anh ơi, remove YIM chưa?

Cô hỏi hú họa thế thôi. Không ngờ anh reply:

- Chưa
- Anh này, anh hết đau cơ chưa? Nhớ thoa Deep Heat thường xuyên nhé. Làm việc nhớ đừng thức khuya quá nhé. À, anh ơi, thỉnh thoảng mail cho em nhé....
- Dặn gì mà dặn lắm thế?
- Hì hì, thì nói bù cho 2 tuần mà
- Thôi nhé, anh uninstall thật đây

Những ngày không có anh online thật dài. Rảnh rỗi, cô vào friendly đọc lại những bài viết của anh cho đỡ nhớ. Cô mày mò tự design những e-card thật độc đáo để tặng anh. Cô nghĩ rằng anh làm việc mệt nhọc, nhận được e-card của cô chắc anh vui lắm.

Rồi cô cặm cụi viết mật thư cho anh. Cô phát hiện ra mật thư thực ra lại thú vị hơn chat nhiều. Mỗi lần refresh, nhìn thấy "Mật thư (1 mới)", cảm giác bay bổng và lãng mạn kì lạ không tả được. Mật thư lại chậm hơn chat, và cô có cảm giác nôn nao, bồn chồn chờ thư. Lãng mạn phết.

Cô gửi cho anh 10 msg, thì anh mới reply 1.

"Anh bận lắm, lâu lâu mới có thời gian rảnh rỗi, tranh thủ viết vài dòng cho em".

"Anh này, friendly đang có chiến tranh đấy. cuộc chiến tranh giành quyền lực của microsoftvn".

"Ư, anh biết rồi. Anh có viết mấy bài trong đấy, em thấy thế nào?".

"Vậy mà bảo anh không có thời gian?".

"Thì anh rảnh lúc nào anh vào lúc ấy. Mà sao em thắc mắc lắm thế?".

Một hôm, cô phát hiện ra toàn bộ Outbox chứa msg mà cô gửi cho anh biến mất. Cô hốt hoảng hỏi anh. Anh thản nhiên: "Anh xóa đấy. lăo đại không cho save Outbox, nên khi anh xóa Inbox của anh, thì Outbox của em cũng mất".

Đầu cô nóng bừng. Một cảm giác tức tức nơi lồng ngực. Những "tác phẩm vĩ đại" của cô, những e-card mà cô cố công mày mò tạo ra. Cô muốn khóc quá đi mất. Nhưng mà khóc thì dở hơi quá. Online mà! Vả lại, anh nói cũng có lý: " Em biết là anh có đọc là được rồi. Msg của em nhiều quá, đằng nào chả phải xóa".

Còn một tuần nữa anh mới xong việc, và mới install YIM lại. Cô mong từng ngày để lại được chat với anh. Hằng ngày, cô vẫn PM cho anh, ríu rít kể anh nghe đủ những chuyện trên trời dưới đất.

Buổi tối, trời mưa tầm tã. Buồn buồn, cô lang thang vào internet. Vắng anh, internet đối với cô dường như không cần thiết. Nhìn cái nick của anh mờ mờ, cô nhớ anh kinh khủng. Một invitation mời cô vào conference. Cô hờ hững click "Accept". Bỗng nhiên, cô giật bắn mình. Cái nick quen thuộc của anh đang nằm chễm chệ trong đó.

Anh đang thao thao bất tuyệt, thấy cô log in vào, anh im bặt. Cô lặng lẽ quit conference. Anh gửi cho cô msg: "Cô bé của anh đã biết giận hờn rồi sao?". Cô lẳng lặng sign off.

Một tuần trôi qua, cô không online. Anh nhắn ICQ rồi điện thoại cho cô tới tấp. Cô reject cả. Đến ngày thứ 7, chịu hết nổi, cô lại lọ mọ vào internet. Ngay lập tức, anh gửi cho cô một msg: "Nghe anh giải thích được không?". Cô vẫn cười rất tươi qua webcam: "Không cần phải giải thích đâu anh ạ. Chẳng qua cũng chỉ là một cái username và một cái password. Cuộc sống không ở đây".

Và cô sign off.
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
longhair
QUẦN CON
[ *  * ]
Hay nhưng mà dài quá đi. Đọc xong lại khiến người ta thấy buồn. Đang buồn sẵn rồi mà. Ủng hộ nhiệt t́nh hành động và suy nghĩ của cô gái ấy!!!! :'':
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Meo con
Member Avatar
Phú Hộ
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
C̉n suy nghĩ của tớ là cô bé ấy chỉ là một đứa trẻ con mới dùng Yahoo. Giống như ḿnh thời gian đầu vậy ^^. Hồi đầu nhận được tin nhắn của một người dù là lạ thôi cũng vui lăm. CỐ gắng duy tŕ viết mail cho người ta nhưng mà người ta cũng hờ hững lắm. Rồi dần dà ḿnh cũng trở thành như thế. Cái này có phải gọi là "ảnh hưởng tiêu cực của công nghệ" không?
@@@.....................@@@@...........@@@................@@@....@@@@@@@@....... @@@.................@@........@@.........@@@..............@@.......@@@..................... @@@................@@..........@@..........@@@...........@@........@@@...................... @@@...............@@............@@...........@@@........@@.........@@@@@@@........... @@@...............@@............@@.............@@@.....@@..........@@@...................... @@@..........@...@@..........@@...............@@@...@@...........@@@...................... @@@@@@@....@@........@@.................@@@.@@............@@@@@@@@.....
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
làm ǵ đến mức như vậy. tớ thấy quan trọng ḿnh cảm thấy thoải mái là okie. Chứ cứ tính vậy th́ hok ai dám đùng YM mất
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
25 MINUTES VÀ SỰ ĐAU KHỔ
Hôm nay là ngày sinh nhật của em, và cả của tôi nữa. Em tṛn 25 tuổi c̣n tôi 24. Tôi đă bao lần trách trời. Đáng lẽ ḿnh phải hoán vị cho nhau mới phải. Ngày này, năm nào cũng vậy, kể từ 5 năm nay, tôi cũng ngồi vào bàn viết. Tôi chỉ viết, v́ có những điều người ta viết dễ hơn nói. Nhớ ngày nào cách đây 8 năm, ḿnh cùng bước vào mái trường PTTH. Tôi, thằng bé đẹp trai, học giỏi lại con nhà khá giả, trông cũng "tử tế" nên được cử ngay làm lớp trưởng. Ngày ấy, tôi tự cao lắm, dù đó là tính tự cao rất trẻ con đi chăng nữa cũng chẳng làm tôi thấy xấu hổ, tôi hănh diện về ḿnh mặc dù rất quư mến bạn bè và luôn t́m cách giúp đỡ họ. Tôi c̣n coi thường bọn con gái nữa "một bọn hay ăn vặt, khóc nhè và học dốt..."- tôi nghĩ vậy.



Em - xa lạ và bướng bỉnh. Người th́ nhỏ mà ngồi tít sau cùng, trong góc lớp. Tôi vẫn nhớ h́nh ảnh em ngày đó: một cái bóng nhỏ nhoi với cái áo phin hoa cũ, cái quần xanh công nhân và đôi dép đứt mất một quai. Trông em quê quê so với lũ con gái cùng lớp. Nhưng chẳng v́ điều đó mà em tỏ vẻ buồn. Tôi không biết em nghĩ ǵ nhưng nét buồn nếu có em cũng giấu kín ở đâu đó rồi. Vào học một thời gian tôi hiểu ngay là ḿnh có đối thủ. Em trông hiền lành, nhút nhát nhưng học giỏi, mặc dù thầy cô không biết v́ lẽ ǵ vẫn quư tôi hơn em. Lớp ḿnh ngày ấy cũng thật vui. Mười đứa con gái với hơn hai chục thằng con trai ngô nghê lẫn láu lỉnh. Tuy vậy, cũng biết quư thương nhau thật ḷng, dù có không biết cách thể hiện đi chăng nữa. Tôi thân thiết với chín bạn gái trong lớp, trừ em. Và em làm như chẳng thèm quan tâm đến điều đó. Cũng v́ thế tôi biết hoàn cảnh từng đứa trong lớp ḿnh, riêng em th́ không, tôi chỉ biết là nhà em hơi nghèo, em c̣n 3 đứa em nhỏ c̣n đi học. Ngày ấy, ḿnh đâu có những buổi dă ngoại, picnic .. vui vẻ, nhưng đổi lại cả lớp hay đến nhà nhau. Mở đầu cho cuộc t́m hiểu gia đ́nh vĩ đại của lớp là đến nhà Vinh c̣i. Trong lớp ḿnh nó là thằng bé nhất, bé hơn cả em nhưng lém lỉnh và lanh lợi, chỉ có nó thường làm cho em cười được, đồng xu trên má em xoáy tṛn thật ngộ nghĩnh. Vào nhà nó, v́ có một vườn ổi thật ngon, cũng v́ những trái ổi ấy mới biết được nhà Vinh cũng thật hoàn cảnh, bố nó là thương binh nặng, đau yếu luôn. Mẹ nó cặm cụi làm lụng nuôi 5 anh em nó đi học. Nó là lớn nên phải giúp mẹ nhiều. Vất vả quá nên nó bé là phải. Hôm đó, tôi c̣n nhớ, em đă lặng lẽ tách khỏi đám bạn gái của ḿnh, không xuưt xoa, không tỏ vẻ an ủi, nhưng mắt em ngấn nước và vời vợi buồn (nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ tất cả những ǵ tạo hoá ưu ái cho em đều tập trung vào đôi mắt nâu to và thông minh của em). Chẳng đứa nào trong lớp để ư đến em lúc đó, chỉ có tôi, làm như vô t́nh bắt gặp em mà thôi.
Rồi cũng có hôm tôi dẫn cả bọn đến nhà, tôi hănh diện với mọi người về nhà ḿnh. Có ǵ tôi đem ra thết đăi cả. cả lũ được phen hả hê sung sướng. Em cũng cười nói, nhưng tâm trí để tận đâu đâu; tôi thấy tự ái và chẳng đứa nào quan tâm tới điều ấy cả. Từ đó, tôi âm thầm để ư em, quan tâm tới em nhiều hơn. Tất nhiên chẳng ai trong lớp biết được dù tinh quái đến đâu chăng nữa. Em chơi nhiều và học cũng nhiều. Nếu em chăm chỉ như những cô bạn trong lớp ḿnh, chắc ǵ tôi đă hơn được em. Em không cắt tóc ngắn, không muốn làm người đặc biệt, nhưng tất cả những ǵ em nghĩ và làm đều toát lên vẻ quyết đoán đầy nghị lực. Có lẽ v́ thế mà một số bạn bè không quư em. Trẻ con mà, chúng nó ghen tị và không thích sự bướng bỉnh của em. Em như thanh nam châm hút hết suy nghĩ của tôi về ḿnh. Nhưng bên ngoài tôi lại tỏ ra là thằng dị ứng với em nhất. Tôi công khai châm chọc và gây sự với em. Rồi thỉnh thoảng, lúc vắng em mang những nét tính cách đặc biệt của em ra b́nh phẩm, cân đong đo đếm và cười khoái trá. Tôi đă rất sai lầm khi đă t́m cách biểu lộ t́nh cảm như vậy. Nhiều đứa trong lớp rất quư mến em. C̣n lại cũng như tôi, phê phán, phản đối. Khoảng cách cứ vậy mà xa dần. Tôi c̣n đốn mạt đến mức mang cả sự nghèo của em ra để cười. Tôi đâu hiểu được rằng em là cô gái có ḷng tự trọng rất lớn, lớn đến mức tự ti và bất cần. Em nuôi dưỡng ḷng tự ái khủng khiếp. Em chỉ có hai bộ quần áo thay đổi. Như người ta th́ đă cho chúng vào ḥm khoá lại. C̣n em vẫn mặc b́nh thường. Con gái phải mặc áo dài vào thứ hai, bọn lớp ḿnh đứa nào cũng có vài cái và rất đẹp. C̣n em, chỉ duy nhất một chiếc mẹ em để lại. Thâm tâm tôi thấy em mặc ǵ cũng đẹp. Nhưng khổ nỗi tôi lại thể hiện khác. Sự lố bịch là ở đó. Có điều mặc cho sự công kích của tôi và một số bạn khác, nhiều thằng vẫn thích em ra mặt. Tôi không chịu nổi điều đó. Tôi đă t́m đủ mọi cách để chúng nó hiểu rằng: em không xinh, rằng em quê mùa quá, mộc mạc quá. Đă thế lại ra vẻ kênh kiệu nữa(!) chứ đâu giống những đứa con gái khác trong lớp dịu dàng, đằm thắm và chăm chỉ. Em có biết không? Hay em làm ra vẻ không biết những điều đó? Mà có lí giải được th́ chắc em cũng chỉ hiểu rằng: tôi ghét em v́ em học giỏi, em hay tranh giành với tôi; v́ tôi và em cách xa nhau quá chứ em đâu hiểu rằng chỉ v́ tôi đă biết thương em và thương em thực ḷng nên mới làm như vậy. Điều ngu dại của tôi là thể hiện t́nh cảm theo cách đó. Như kẻ thù, chúng ḿnh cứ cách xa nhau măi, dăm ba câu đổi trao nhạt nhẽo, vu vơ, c̣n lại toàn gây sự và căi lộn. Em th́ làm như không chấp tôi, chỉ có đôi mắt to là có vẻ giận và buồn. Nhưng chẳng bao giờ em khóc trước tôi cả dù có lúc em giận run người. Đồng xu trên má em đang tṛn vo, thấy tôi lập tức nó biến mất. Trời ơi tôi đă bao lần ngơ ngác v́ đồng xu đó. Tôi vẫn vênh váo với ưu điểm của ḿnh, mà lại chỉ vênh váo với riêng em, thể hiện sự hơn hẳn của ḿnh chỉ với em mà thôi. Ba năm trung học không biết tôi đă nói với em được mấy câu nhưng tên em th́ dày đặc trong nhật kí của tôi. Cuốn nhật kí chỉ ḿnh tôi viết và đọc nó.
Có lần em ốm, tôi thấy hụt hẫng hẳn. Em nghỉ học 3 hôm, đó là 3 hôm tôi không thu được chữ nào vào đầu. Chẳng ai biết điều đó v́ tôi có biệt tài giấu kín t́nh cảm thật của ḿnh. Em ốm, tôi cũng chẳng đến thăm cùng bè bạn, mặc dù lúc đó tôi như lồng lên, chỉ muốn một ḿnh đến chăm sóc em mà thôi. Tôi đang không biết làm thế nào th́ hôm sau em có mặt, trông em gầy và xanh, nhưng quầng mắt mệt mỏi của em lại nở nụ cười tươi rói khiến tôi buồn phát khóc. Hôm đó tôi ấm ức suốt buổi chiều, ngồi ĺ một chỗ và cắn cảu vô cớ với Thành khiến nó ngạc nhiên suốt buổi chiều.

Tôi không hiểu nổi ḿnh nữa, thật nhút nhát và bệnh hoạn phải không. Và tôi c̣n đau khổ hơn, bức bối hơn khi thấy em cứ nhường nhịn tôi trong học tập. Mà chỉ có tôi mới biết được điều đó. Có một lần, bài toán khó quá, cả lớp ngồi ngây cắn bút th́ tôi hăng hái xung phong lên bảng. Tŕnh bày xong một cách hào hứng, tôi đưa nhanh mắt về phíc em, thấy em ngồi tư lự nh́n ra cửa sổ "ái chà, không làm được, lại c̣n..." Giờ ra chơi, Hồng cô bạn ngồi cạnh em nói: - Cách của Ḱ Anh dài hơn của Trúc Anh nhiều, nó làm đơn giản lắm, xem này. Tôi vồ lấy tờ giấy. Hay thật, và thông minh nữa, tự dưng tôi thấy ḿnh sao mà vô vị đến thế!!!
T́nh trạng của tôi và em cứ kéo dài như vậy. Lạnh lẽo và thờ ơ. Sự lạnh lùng của tôi với em ai cũng biết nhưng v́ sao th́ chúng nó chẳng quan tâm. Với chúng nó điều đó đâu quan trọng. Chỉ có tôi là lùng bùng trong mớ hỗn độn đó khiến suốt ngày tôi nghĩ đến em và viết về em. Có những lúc vùi đầu vào sách vở tôi vẫn vô t́nh đặt bút viết tên em. Em lúc nào cũng ngời ngợi trong tâm trí tôi. V́ em, tôi cố sức học, cố sức hoàn thiện ḿnh. V́ em, tôi muốn trở thành người giỏi giang và được nhiều người mến phuc. Tôi ao ước sẽ có một ngày, em mỉm cười thân thiện với tôi. Em sẽ tặng tôi vô vàn những đồng xu trên má em, bất cứ lúc nào tôi muốn. Rồi một ngày nào đó, em ngoan ngoăn và nhỏ bé trong cuộc đời tôi. Lúc đó tôi sẽ nói tất cả, sẽ thú tội với em, cho em biết tôi yêu em đến mức nào. Đối với mọi người tôi là người "hấp dẫn". Tôi biết ḿnh có thể chơi với nhiều bạn gái và tôi có rất nhiều bạn gái. Tôi cố sức học để hơn bất cứ thằng con trai nào xung quanh em và cũng cố sức galăng với bạn bè, tôi tốt với bạn chỉ để em ngưỡng mộ tôi, em muốn làm thân với tôi. Chỉ cần thế thôi tôi sẽ khác hẳn, tôi sẽ chỉ có em, quan tâm đến em thật nhiều, hơn tất cả những người bạn khác chứ không lạnh lẽo, thờ ơ như trước nữa. Em nào có biết điều đó, hay em làm như không biết? Em dửng dưng với những ǵ tôi có, những ǵ xung quanh tôi. Em mặc tôi đi hết với bạn gái này đến bạn gái khác. Chỉ có một điều duy nhất an ủi tôi, khiến tôi đỡ thấy tuyệt vọng là em tôn trọng sự học của tôi. Em tôn trọng thực ḷng.. Cứ như vậy đến khi ḿnh như trẻ con vậy!
Không biết chuyện sẽ đi đến đâu nếu không có sự xuất hiện của Long, bạn trai của em. Tôi có biết Long, hắn học trên tôi một khoá. Một chàng trai chân thật và tốt bụng. Hắn học rất giỏi và v́ thế tôi, em và hắn thi thoảng gặp nhau trong những buổi sinh hoạt ngoại khoá học tập hay thi học sinh gioỉ hồi phổ thông. Hắn hát hay, trông lại rất điển trai nữa. Tôi ghen, ghen ghê gớm và tự ḿnh đỏ mặt về điều đó. Tôi chẳng hề nghĩ đến một điều tất yếu rằng, rồi em cũng sẽ có bạn trai và có nhiều bạn, họ là những người hiểu em v́ họ hiểu biết, họ biết quư tâm hồn được trùm lấp bởi vẻ ngoài giản dị của em. Tôi cứ măi nghĩ về em, nhưng lại không biết t́m cách đón lấy em vào ṿng tay ḿnh. Để cho người khác kéo em về phía họ. Tôi biết, em và Long vẫn chưa có ǵ đặc biệt nhưng tôi ngấm ngầm ghe tuông, hậm hực đau khổ và buồn nữa. Em hăy nghĩ xem, tôi là kẻ đau khổ hay sung sướng khi yêu em đến vậy.Tôi khờ dại quá, v́ chẳng biết làm ǵ cho t́nh yêu của ḿnh. Tôi không có gan quên em bằng cách yêu người khác. Bây giờ, viết cho em có lẽ cũng là quá muộn, nhưng tôi vẫn viết. V́ tôi biết chắc rằng, tôi rất cần em trong cuộc đời ḿnh. Thiếu em, suốt đời tôi thiếu vắng và không yên ổn. Năm năm, chưa phải là nhiều nhưng tôi lúc nào cũng nghĩ về em.Mặc dù giữa tôi và em vẫn chẳng có ǵ là kỉ niệm ngọt ngào. Có lẽ với em tôi c̣n là chút ǵ cay đắng nữa chứ! Nhưng, t́nh yêu của tôi giành cho em là thật, rất thật. Sẽ chẳng có người nào yêu em như tôi đă yêu em đâu. T́nh yêu đau khổ và vĩnh hằng của tôi- hăy cho phép tôi gọi em như vậy. Cuối cùng th́ tôi đă có gan giăi bày được ḷng ḿnh. Dẫu có muộn màng. Tôi ao ước, em sẽ chấp nhận t́nh yêu của tôi, t́nh yêu đau khổ mà tôi đang ấp ủ. hăy tha thứ cho tôi!. ... Tôi quen biết chị đă lâu, và dần dần c̣n thân thiết với chị nữa, nhưng tôi không thể hiểu nổi tại sao chị chẳng lấy chồng dù chị có thừa khả năng làm điều đó. Chỉ đến khi có bức thư này trên tay tôi mới thực sự hiểu tất cả. Anh ấy, đă không c̣n nữa v́ một tai nạn bất ngờ. Bức thư t́nh anh viết cho chị đă không kịp gửi ... - Chị yêu anh ấy! Chị yêu anh ấy. Chị ngồi lặng lẽ, nét mặt tái xanh đau đớn. Tôi cuống quưt. - Chị ơi! - Đừng an ủi chị v́ có nói cũng thừa thôi. Bao lần chị chờ anh ấy, bao lần chị mong anh ấy đến nhà. Vậy mà 5 năm trời chỉ vài lần bọn chị gặp nhau: xa cách và lạnh lẽo. Chị đă từng căm giận anh ấy, v́ anh ấy làm khổ chị, chị cũng đă khóc quá nhiều v́ t́nh yêu vô vọng của ḿnh. Anh ấy thành đạt quá, c̣n chị, chỉ là cô giáo làng bé nhỏ, giản đơn. Khi người ta mang đến cho chị bức thư này... Chị đă hôn như mưa khao khát lên khuôn mặt anh ấy và hét lên: - Ḱ Anh, em yêu anh, rồi khuỵu xuống.
25 Minutes - MLTR



Tại sao là 25 phút mà không phải là một con số khác? Bởi đám cưới ở nhà thờ theo nghi lễ kéo dài đúng 25 phút. Sau khoảng thời gian ấy,người con gái đă thuộc về một người khác,anh đă đến muộn. Anh không t́m nàng ở nhà thờ,chỉ v́ anh nghĩ rằng anh không thể t́m thấy nàng ở nơi ấy,nơi mà anh tin rằng nàng chỉ bước vào sóng đôi cùng anh… Nhưng điều đáng nói ở đây là, thời gian 25 phút không phải là một con số cụ thể ,nó chỉ hàm ư nói lên sự muộn màng nên để đánh mất điều ḿnh yêu quư nhất của mỗi con người. T́nh yêu cần có sự kiên nhẫn và chờ đợi,nhưng nếu không thể quyết định hoặc quyết định quá chậm, rất dễ để vuột khỏi tay t́nh yêu của ḿnh. Sự đau đớn trong ḷng anh, lời thổn thức trong làn nước mắt của nàng sẽ luôn sống măi, để nhắc mọi người dành cho t́nh yêu của ḿnh một sự quan tâm đúng mực. Đừng quá vội vàng, nhưng cũng đừng quá muộn màng…


25 MINUTES


After sometimes I've finally made up my mind
She is the girl and I really want to make her mine
I'm T́m Kiếming everywhere to find her again
To tell her I love her
And I'm sorry 'bout the things I've done
I find her standing in front of the church
The only place in town where I didn't T́m Kiếm
She looks so happy in her weddingdress
But she's crying while she's saying this

Boy I missed your kisses all the time but
This is twentyfive minutes too late
Though travelled so far
Boy I'm sorry you are
Twentyfive minutes too late

Against the wind I'm going home again
Wishing me back to time when we were more than friends
But I still see her in front of the church
The only place in town where I didn't T́m Kiếm
She looked so happy in her weddingdress
But she's cried while she was saying this

Out in the streets
Places where hungry hearts have nothing to eat
Inside my head still I can hear the words she said
I can still hear her say

25 PHÚT

Sau vài lần đắn đo cuối cùng tôi quyết định
Nàng là người con gái tôi muốn có được
Tôi t́m nàng khắp nơi để nói rằng tôi yêu nàng
Và tôi xin lỗi nàng v́ những điều đă làm

Tôi t́m thấy nàng trước cổng nhà thờ
Nơi duy nhất tôi không t́m trong thành phố
Nàng trông thật hạnh phúc trong chiếc áo cưới
Nhưng nàng đă khóc khi nàng nói:

Em luôn luôn nhớ những nụ hôn của anh
Nhưng anh đến muộn hai mươi lăm phút
dù anh đă bỏ công kiếm t́m em
Nhưng em xin lỗi,anh ơi…
Anh đă đến trễ hai mươi lăm phút rồi..

Tôi trở về nhà, đi ngược chiều cơn gió
Ao ước ḿnh trở lại những ngày chúng tôi yêu nhau
Nhưng dường như tôi vẫn thấy nàng trước nhà thờ
Nơi duy nhất tôi không đến t́m nàng trong thành phố
Nàng trông hạnh phúc quá trong bộ đồ cưới
Nhưng nước mắt nàng rơi khi nàng nói cùng tôi rằng

Em luôn luôn nhớ những nụ hôn của anh
Nhưng anh đến muộn hai mươi lăm phút
dù anh đă bỏ công kiếm t́m em
Nhưng em xin lỗi,anh ơi…
Anh đă đến trễ hai mươi lăm phút rồi..

Ngoài đường phố
Nơi những con tim khát khao chẳng t́m thấy nguồn sống của ḿnh
Trong đầu tôi vẫn quẩn quanh những lời nàng đă nói…
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Meo con
Member Avatar
Phú Hộ
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
Sao buồn thế :cri: Bi giờ tớ mới thực sự hiểu tại sao lại là 25 minutes too late. Cảm ơn manih. Câu chuyện hay nhưng buồn thật. Cả 2 người thật là cố chấp. Sao lại có thể giữ được t́nh cảm sâu sắc chừng đó trong ngần ấy thời gain. Có lẽ sự khác biệt về hoàn cảnh là nguyên nhân lớn nhất dẫn tới sự tự ti của cô gái và sự chế nhạo (dù không thật ḷng) của chàng trai. TY thật muôn màu muôn vẻ...
@@@.....................@@@@...........@@@................@@@....@@@@@@@@....... @@@.................@@........@@.........@@@..............@@.......@@@..................... @@@................@@..........@@..........@@@...........@@........@@@...................... @@@...............@@............@@...........@@@........@@.........@@@@@@@........... @@@...............@@............@@.............@@@.....@@..........@@@...................... @@@..........@...@@..........@@...............@@@...@@...........@@@...................... @@@@@@@....@@........@@.................@@@.@@............@@@@@@@@.....
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
canhsatcodong
Member Avatar
Chủ tịch huyện
[ *  *  *  *  *  *  *  *  * ]
Vừa đọc vừa nghe vậy.

[dohtml]<embed enableContextThực đơn=0 type="application/x-mplayer2" pluginspage="http://www.microsoft.com/Windows/Downloads/Contents/Products/MediaPlayer/" src="http://s161667782.onlinehome.us/music/NhacQuocte/Alternative/IndieRock/MichaelLearnsToRock/Colours/06_-_25_minutes.wma" type="application/x-mplayer2" ShowStatusBar="1" AutoStart="1" ShowControls="1" width=300 height=68 ></embed>[/dohtml]



||||||||||||||||||||||||||
| Hải Tùng ---- ||| '|"; \,___.
|_..._...______===|=||_|__|...,]
"(@)'(@)""""(@ )(@) === (@)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Meo con
Member Avatar
Phú Hộ
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
Vừa đọcc vừa cảm nhận thấy cảm xúc hơn hẳn hehe
@@@.....................@@@@...........@@@................@@@....@@@@@@@@....... @@@.................@@........@@.........@@@..............@@.......@@@..................... @@@................@@..........@@..........@@@...........@@........@@@...................... @@@...............@@............@@...........@@@........@@.........@@@@@@@........... @@@...............@@............@@.............@@@.....@@..........@@@...................... @@@..........@...@@..........@@...............@@@...@@...........@@@...................... @@@@@@@....@@........@@.................@@@.@@............@@@@@@@@.....
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
ths mày nghe CSCĐ tao muốn post nhạc lên but mà chưa bít cách. Hôm nào chỉ giáo bạn bè phát.
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
3. Xin lỗi ,em chỉ là một con đĩ
( Món canh t́nh ái )
Đây không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động ḷng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu -một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Tiểu Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện t́nh đau xót. Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng book.mop đă được hàng chục triệu độc giả người Hoa b́nh chọn là tác phẩm kinh điển mới của ḍng văn học mạng của thế hệ người viết mới. Bản dịch này theo đúng nguyên tác, ngắn gọn và chân thực so với bản sửa chữa trong lần in đầu của truyện năm 2005.
Lời tựa:
"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"
Ḿnh đă đọc và khá thích nó. Nó thực sự hay và gây xúc độgn . Nhất là đoạn cuối .
Các bạn có thể download về tại đây :
http://blog.ninhnv.com/data/ebook/XinloiEm...ndi_TrangHa.pdf
http://hk.routeskeeper.com/trangha/XinloiE...ndi-TrangHa.pdf
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Samcamnho
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
đang vui đọc truyện này xong buồn ghê!!!!!!!!!!!
nhưng hay và ư nghĩa :cri:
thanks!!!!!!!!!!!!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
4. Cafe muối <<< Tôi nghĩ bạn có thể đă đọc ở đâu đó, but nó rất hay , v́ nó là cảm xúc cho sự ra đời của một fic về Hana Yori Dango <<< con nhà giàu, câu chuyện mà tôi đam mê khi c̣n là học sinh phổ thông cho đến tận bây giờ,
Tôi muốn các bạn dành chút thời gian cho nó , nếu ban cũng là fan của HYD, th́ tôi muốn bạn có lần sẽ thưởng thức cả fic : cafe muối. Nó thật sự hay và xúc động..
Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ư đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất b́nh thường, không ai buồn nh́n tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với ḿnh. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng v́ lời mời quá lịch sự nên cô đồng ư.

Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc pḥng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, măi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nh́n chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một th́a muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái ṭ ṃ:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi c̣n nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của ḿnh.

Cô gái thật sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi ḿnh sinh ra th́ chắc chắn sẽ yêu gia đ́nh và có trách nhiệm với gia đ́nh của ḿnh. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đ́nh... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lư tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đă t́m được người đàn ông của ḿnh nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu v́ "công chúa" đă t́m được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.
Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đă là chồng cô - một cốc cà phê với một th́a muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đă pha cho ḿnh cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

"Gửi vợ của anh,

Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đă quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em.

Anh đă định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đă tự hứa với ḿnh sẽ không bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đă đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc v́ ḿnh đă phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời".

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".


Và như đă nói , sau đây tôi xin trích dẫn một phần fic cafe muối: bức thư cô gái ( người vợ yêu quư để lại )
Soujirou yêu quí nhất đời của em,

Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đă lấy mất hơi thở của em. Em hạnh phúc, nhưng rất lo sợ khi anh đến bên em. Và trái tim em bắt đầu đập như thể nó chưa từng đập.

Lần thứ hai chúng ta gặp nhau, anh đă lấy mất sức mạnh của em. Em ngạc nhiên, nhưng rất thất vọng khi anh buông tay em ra và nói “Làm việc vui vẻ nhé!”. Và trái tim em bắt đầu nhảy trong lồng ngực em như thể nó chưa từng nhảy.

Lần thứ ba chúng ta gặp nhau, anh đă lấy mất lí trí của em. Em vừa kinh ngạc vừa bối rối. Kinh ngạc về cách uống cà phê ḱ lạ của anh, và bối rối v́ con người anh. Trái tim em lại giật thót lên như thể nó chưa bao giờ cảm thấy như vậy.

Lần thứ tư chúng ta gặp nhau, anh đă lấy mất trái tim em, khi anh đứng chờ em dưới cơn mưa buốt giá hôm ấy và hỏi xem chúng ta có thể là bạn không. Em hạnh phúc đến mức trái tim em thắt lại đau đớn.

Trái tim em đă đập, đă nhảy, đă giật thót và đă thắt lại quá nhiều lần kể từ khi anh bước vào đời em. Thậm chí nhiều năm sau khi chúng ta lấy nhau, trái tim em vẫn như thế. Em vẫn luôn là cô bé Yuuki 16 tuổi e dè ngày nào khi gặp ANH Nishikado Soujirou lần đầu tiên.

Hăy tha thứ cho em! Tha thứ cho sự bất cẩn của em, v́ đă không chú ư đến những cảnh báo của trái tim cho đến khi có đứa con đầu tiên của chúng ta. Đây là điều duy nhất em đă nói dối anh – EM BỊ BỆNH TIM.

Trong suốt 9 tháng qua, không biết bao nhiêu lần em định nói cho anh nghe tất cả, nhưng em không dám. Em sợ rằng anh sẽ bắt em từ bỏ đứa con của chúng ta. Đứa con mà anh và em đă phải cố gắng rất nhiều mới có được. Xin anh đừng trách Tsukushi và bác sĩ v́ đă không cho anh biết t́nh trạng sức khỏe của em, v́ chính em đă ích kỉ van xin họ, ép buộc họ phải giữ kín bí mật này.

Em thật sự mong rằng câu chuyện cổ tích của em sẽ có một kết thúc tốt đẹp, nhưng h́nh như em không thể tham lam như vậy, phải không anh? Em đang viết lá thư này cho anh, nhưng em mong rằng anh sẽ không bao giờ phải đọc nó. V́ em sẽ đốt nó đi nếu như em có thể trở về mạnh khỏe từ bệnh viện cùng với anh và con chúng ta.

Nhưng lỡ như … anh phải đọc lá thư này … anh đừng khóc, anh nhé, v́ em đă để lại cho anh một thứ vô vùng quư giá trước khi em ra đi. Đó là con chúng ta.

Có lẽ em sắp đi vào cơi chết. Em không c̣n ǵ để lo sợ nữa, nên em muốn hỏi anh một điều, một điều mà em đă ấp ủ rất lâu rồi: TẠI SAO ANH LẠI UỐNG CÀ PHÊ VỚI MUỐI?

Em đă thử uống cà phê với muối một lần. Em không ngờ nó lại kinh khủng như vậy, và em chắc chắn rằng trên đời này sẽ không một ai có thể quen với hương vị đó. Nhưng em đă thấy anh uống cà phê với muối cả đời em kể từ ngày em quen anh. Có lẽ em sẽ không bao giờ nghe được câu trả lời của anh nữa, nhưng em nghĩ rằng anh đă uống nó bởi v́ em chính là người đă bỏ muối vào cà phê cho anh mỗi sáng phải không? Lúc đó em đă ngây thơ nghĩ rằng anh uống như thế v́ thói quen ḱ lạ của anh, v́ anh thích như thế, cho đến một ngày …

Hôm đó em vô t́nh thấy gương mặt nhăn nhó của anh khi cầm tách cà phê lên. Chắc gương mặt em lúc đó ngạc nhiên lắm, nên anh vội vàng uống một hơi hết sạch tách cà phê một cách ngon lành. Lúc đó em mới nhận ra rằng anh không hề thích uống cà phê với muối chút nào. Em ngốc quá, phải không anh?

Thật ra, anh có biết từ đó trở đi, mỗi lần pha cà phê cho anh, em đều chờ anh bảo em cho đường vào cà phê của anh thay v́ muối không? Nhưng anh chưa một lần yêu cầu em. Chính điều đó lại khiến em ngày càng yêu anh hơn.

Anh đă mang đến cho em hạnh phúc mà không một người đàn ông nào khác có thể mang đến cho em. Nếu như em được sống lại lần nữa, em vẫn muốn được làm vợ anh, dù cho trái tim em có đập, có nhảy, có giật thót, hay có thắt lại bao nhiêu, bao nhiêu lần đi nữa.

Anh yêu, đă đến lúc em phải đi rồi, v́ anh đang lo lắng chờ em ngoài pḥng khách. Anh đă bắt em thay đồ đến bệnh viện ngay khi em báo với anh về dấu hiệu chuyển dạ đầu tiên của em. Vậy là chẳng bao lâu nữa con chúng ta sẽ chào đời.

Sau khi em sinh xong, nếu em có thể trở về và đốt bỏ lá thư này, chắc chắn em sẽ pha cho anh một ly cà phê với đường thật ngon. C̣n nếu như em không thể trở về … anh có thể hứa với em một điều không? ĐỪNG BAO GIỜ UỐNG CÀ PHÊ VỚI MUỐI NỮA V̀ NÓ KINH KHỦNG QUÁ, ANH Ạ!

Vợ anh,

Yuuki
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Meo con
Member Avatar
Phú Hộ
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
hic bài này cũng chính tớ post rùi mà :-(
@@@.....................@@@@...........@@@................@@@....@@@@@@@@....... @@@.................@@........@@.........@@@..............@@.......@@@..................... @@@................@@..........@@..........@@@...........@@........@@@...................... @@@...............@@............@@...........@@@........@@.........@@@@@@@........... @@@...............@@............@@.............@@@.....@@..........@@@...................... @@@..........@...@@..........@@...............@@@...@@...........@@@...................... @@@@@@@....@@........@@.................@@@.@@............@@@@@@@@.....
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
manih
Member Avatar
COMPLÊ + CÀ VẠT+ MŨ PHỚT
[ *  *  *  *  *  *  *  * ]
mèo con có post cũng chỉ là cốt truyện chính thôi, c̣ncái tớ muốn hướng người đọc tới chính là câu chuyện kia cơ, cái mà cũng tương tự cafê muối ấy, but chỉ khác khong phải chồng chết mà là người
Posted Image
.......÷*****÷. Tedomi .÷*****÷.
(\__/) ....**' '**. My .**' '**.... (\__/)
(>'o'<) .**' Em Yêu Anh '**. ..(>'o'<)
(")_(") .........'**. .**'............. (")_(")
....... *(`·.¸(`·.¸*LovE*¸.·´)¸.·´)*........


Hỏi thế gian t́nh là chi...?
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết...............

[email protected]
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
DealsFor.me - The best sales, coupons, and discounts for you
« Previous Topic · Các thể loại khác!!! · Next Topic »
Add Reply

Được thiết kế bởi bumbumsusu & oo0oo_abc_oo0oo